记梦

唐代 韩愈
夜梦神官与我言,罗缕道妙角与根。挈携陬维口澜翻, 百二十刻须臾间。我听其言未云足,舍我先度横山腹。 我徒三人共追之,一人前度安不危。我亦平行蹋y槱e, 神完骨蹻脚不掉。侧身上视溪谷盲,杖撞玉版声彭fP. 神官见我开颜笑,前对一人壮非少。石坛坡陀可坐卧, 我手承颏肘拄座。隆楼杰阁磊嵬高,天风飘飘吹我过。 壮非少者哦七言,六字常语一字难。我以指撮白玉丹, 行且咀噍行诘盘。口前截断第二句,绰虐顾我颜不欢。 乃知仙人未贤圣,护短凭愚邀我敬。我能屈曲自世间, 安能从汝巢神山。
mèng shén guān yán   luó dào miào jiǎo gēn qiè xié zōu wéi kǒu lán fān  
bǎi èr shí jiān tīng yán wèi yún   shě xiān héng shān
sān rén gòng zhuī zhī   rén qián ān wēi píng xíng   y yǒu   e  
shén wán juē jiǎo diào shēn shàng shì máng   zhàng zhuàng bǎn shēng péng   f   P   .
shén guān jiàn kāi yán xiào   qián duì rén zhuàng fēi shǎo shí tán tuó zuò  
shǒu chéng zhǒu zhǔ zuò lóng lóu jié lěi wéi gāo   tiān fēng piāo piāo chuī guò
zhuàng fēi shǎo zhě ó yán   liù cháng nán zhǐ cuō bái dān  
xíng qiě zuǐ jiào xíng jié pán kǒu qián jié duàn èr   chuò nüè yán huān
nǎi zhī xiān rén wèi xián shèng   duǎn píng yāo jìng néng shì jiān  
ān néng cóng cháo shén shān