己卯题吴江长桥二首

宋代 陆文圭
瓜步投鞭湿马尾,吴江犹是衣带水。阳侯不敢驾风涛,神剑自断长虹死。 木罂夜半飞渡军,缚筏驱丁命如蚁。波心两龙忽跳出,一声金鼓波神泣。 兴废相望五六载,斜阳独倚栏干立。酒酹波神叫不应,剑铓冷浸秋蒲碧。 江头朱栏四千尺,一望初疑几十里。左约江流右截湖,桥东出日桥西雨。 渔歌答响远相失,群雁旅泊迷葭苇。荒村独木横野渡,深厉才能湿衣履。 乘舆足受两三人,犹当杠梁涉溱洧。书生眼力小如瓮,一睹巨丽心惊喜。 吁嗟人力不可到,毋乃神功役山鬼。忆昔燕兵下江浙,马逸风騣卷滩尾。 长驱水陆一时进,钱塘破竹从风靡。川流衰竭王气尽,成败反复固其理。 汴师平南将彬美,南人死恨樊若水。采石浮桥一夕成,晓出降幡人姓李。
guā tóu biān shī 湿 wěi   jiāng yóu shì dài shuǐ yáng hòu gǎn jià fēng tāo shén   jiàn duàn cháng hóng    
yīng bàn fēi jūn   dīng mìng xīn liǎng lóng tiào chū   shēng jīn shén    
xīng fèi xiāng wàng liù zài   xié yáng lán gān jiǔ lèi shén jiào yīng jiàn   máng lěng jìn qiū    
jiāng tóu zhū lán qiān chǐ   wàng chū shí zuǒ yuē jiāng liú yòu jié qiáo   dōng chū qiáo 西    
xiǎng yuǎn xiāng shī   qún yàn jiā wěi huāng cūn héng shēn   cái néng shī 湿    
shèng shòu liǎng sān rén   yóu dāng gàng liáng shè qín wěi shū shēng yǎn xiǎo wèng   xīn jīng    
jiē rén dào   nǎi shén gōng shān guǐ yàn bīng xià jiāng zhè   fēng zōng juǎn tān wěi    
cháng shuǐ shí jìn   qián táng zhú cóng fēng chuān liú shuāi jié wáng jìn chéng   bài fǎn    
biàn shī píng nán jiāng bīn měi   nán rén hèn fán ruò shuǐ cǎi shí qiáo chéng xiǎo   chū jiàng fān rén xìng