寄茅山孙炼师

唐代 李德裕
何地最翛然,华阳第八天。松风清有露,萝月净无烟。 乍警瑶坛鹤,时嘶玉树蝉。欲驰千里恋,惟有凤门泉。 石上谿荪发紫茸,碧山幽蔼水溶溶。 菖花定是无人见,春日惟应羽客逢。 独寻兰渚玩迟晖,闲倚松窗望翠微。 遥想春山明月曙,玉坛清磬步虚归。
zuì xiāo rán   huá yáng tiān sōng fēng qīng yǒu   luó yuè jìng yān
zhà jǐng yáo tán   shí shù chán chí qiān liàn   wéi yǒu fèng mén quán
shí shàng 谿 sūn róng   shān yōu ǎi shuǐ róng róng
chāng huā dìng shì rén jiàn   chūn wéi yīng féng
xún lán zhǔ wán chí huī   xián sōng chuāng wàng cuì wēi
yáo xiǎng chūn shān míng yuè shǔ   tán qīng qìng guī