己卯冬大寒有感

宋代 苏舜钦
延川未撤警,夕烽照冰雪。穷边苦寒地,兵气相躔结。 主将初临戎,猛思风前发。朝笳吹馀哀,叠鼓暮不绝。 淹留未见敌,愁端密如发。予闻古烈士,自誓立壮节。 丸泥封函关,长缨系南越。本为朝廷羞,宁计身命活。 功名非与期,册书岂磨灭。然由在遇专,丑类易剪伐。 训士无他才,赏罚在果决。近闻边方奏,中覆多沈没。 罪者既稽诛,功者不见阅。虽使颇牧生,勇智当坐竭。 或云庙堂上,与彼势相戛。恐其立异勋,欻然自超拔。 不知百万师,寒刮肤革裂。关中闲诛敛,农产半匮竭。 我欲叫上帝,愿帝下明罚。早令黠虏亡,无为生民孽。
yán chuān wèi chè jǐng   fēng zhào bīng xuě qióng biān hán bīng   xiāng chán jié    
zhǔ jiàng chū lín róng   měng fēng qián cháo jiā chuī āi dié   jué    
yān liú wèi jiàn   chóu duān wén liè shì   shì zhuàng jié    
wán fēng hán guān   cháng yīng nán yuè běn wèi cháo tíng xiū níng   shēn mìng huó    
gōng míng fēi   shū miè rán yóu zài zhuān chǒu   lèi jiǎn    
xùn shì cái   shǎng zài guǒ jué jìn wén biān fāng zòu zhōng   duō shěn méi    
zuì zhě zhū   gōng zhě jiàn yuè suī shǐ 使 shēng yǒng   zhì dāng zuò jié    
huò yún miào táng shàng   shì xiāng jiá kǒng xūn   rán chāo    
zhī bǎi wàn shī   hán guā liè guān zhōng xián zhū liǎn nóng   chǎn bàn kuì jié    
jiào shàng   yuàn xià míng zǎo lìng xiá wáng   wéi shēng mín niè