寄满子权

宋代 王令
昔心何悠悠,今学益漫漫。 莽如浮江可,浩不际崖岸。 生虽乐文子,勤不偿几案。 重编空堆尘,折简久枯汗。 徒知陈市肆,表列环四畔。 已无探讨勤,胡可贤否按。 零丁晚观玄,泯灭旧习彖。 得指来岁期,失忘去日筭。 尝闻勤惰间,已是愚智判。 蒙羞欲何颜,避耻愧无翰。 不能绳己怠,何力禁人叛。 文章触世嫌,议语限客窜。 时牵好恶卑,俗挠是非乱。 早衰夺旧刚,多病袭新懦。 心经衣食艰,事废米盐半。 何谋脱身去,割迹与俗断。 耕荒食新收,凿窒复旧贯。 念生如冬冰,至死仅春泮。 其间能几时,何恃苦自缓。 翩翩淮南英,显显士林冠。 方予未为游,辱子昔同閈。 篇章觌新华,论说听横捍。 包奇晚自走,去实王府玩。 近书何相撩,颇以名见谩。 不知老者拙,弃此久已断。 子方勇自树,解辔纵新駻。 行期拾舂青,采缀绾归腕。 乖离思旧欢,迁徙就新绊。 无琴虽自歌,有酒欲谁伴。 闲暇当寄诗,持此资贸换。
xīn yōu yōu   jīn xué màn màn  
mǎng jiāng   hào àn  
shēng suī wén zi   qín cháng àn  
chóng biān kōng duī chén   zhé jiǎn jiǔ hàn  
zhī chén shì   biǎo liè huán pàn  
tàn tǎo qín   xián fǒu àn  
líng dīng wǎn guān xuán   mǐn miè jiù tuàn  
zhǐ lái suì   shī wàng suàn  
cháng wén qín duò jiān   shì zhì pàn  
méng xiū yán   chǐ kuì hàn  
néng shéng dài   jìn rén pàn  
wén zhāng chù shì xián   xiàn cuàn  
shí qiān hào bēi   náo shì fēi luàn  
zǎo shuāi duó jiù gāng   duō bìng xīn nuò  
xīn jīng shí jiān   shì fèi yán bàn  
móu tuō shēn   duàn  
gēng huāng shí xīn shōu   záo zhì jiù guàn  
niàn shēng dōng bīng   zhì jǐn chūn pàn  
jiān néng shí   shì huǎn  
piān piān huái nán yīng   xiǎn xiǎn shì lín guān  
fāng wèi wèi yóu   tóng hàn  
piān zhāng xīn huá   lùn shuō tīng héng hàn  
bāo wǎn zǒu   shí wáng wán  
jìn shū xiāng liāo   míng jiàn mán  
zhī lǎo zhě zhuō   jiǔ duàn  
zi fāng yǒng shù   jiě pèi zòng xīn hàn  
xíng shí chōng qīng   cǎi zhuì wǎn guī wàn  
guāi jiù huān   qiān jiù xīn bàn  
qín suī   yǒu jiǔ shuí bàn  
xián xiá dāng shī   chí mào huàn