羁旅行

唐代 张籍
远客出门行路难,停车敛策在门端。荒城无人霜满路, 野火烧桥不得度。寒虫入窟鸟归巢,僮仆问我谁家去。 行寻田头暝未息,双毂长辕碍荆棘。缘冈入涧投田家, 主人舂米为夜食。晨鸡喔喔茅屋傍,行人起扫车上霜。 旧山已别行已远,身计未成难复返。长安陌上相识稀, 遥望天山白日晚。谁能听我辛苦行,为向君前歌一声。
yuǎn chū mén xíng nán   tíng chē liǎn zài mén duān huāng chéng rén shuāng mǎn  
huǒ shāo qiáo de hán chóng niǎo guī cháo   tóng wèn shuí jiā
xíng xún tián tóu míng wèi   shuāng zhǎng yuán ài jīng yuán gāng jiàn tóu tián jiā  
zhǔ rén chōng wèi shí chén máo bàng   xíng rén sǎo chē shàng shuāng
jiù shān bié xíng yuǎn   shēn wèi chéng nán fǎn cháng ān shàng xiàng shí  
yáo wàng tiān shān bái wǎn shuí néng tīng xīn xíng   wèi xiàng jūn qián shēng