寄卢庾

唐代 韦应物
悠悠远离别,分此欢会难。如何两相近,反使心不安。 乱发思一栉,垢衣思一浣。岂如望友生,对酒起长叹。 时节异京洛,孟冬天未寒。广陵多车马,日夕自游盘。 独我何耿耿,非君谁为欢。
yōu yōu yuǎn bié   fēn huān huì nán liǎng xiāng jìn   fǎn shǐ 使 xīn ān
luàn zhì   gòu huàn wàng yǒu shēng   duì jiǔ cháng tàn
shí jié jīng luò   mèng dōng tiān wèi hán guǎng 广 líng duō chē   yóu pán
gěng gěng   fēi jūn shuí wèi huān