击鹿行

明代 王世贞
匕首不肯避君鹿,一击波红写盘玉。乍如错落摧珊瑚,下泛碧海之醽醁。 伊尼右手大白左,两者并是神仙禄。已堪桓陆片时欢,未烦楚汉诸公逐。 此生分绝安期驾,不死反并嵇康戮。王子欲罢仍踟蹰,忽忆少年诸猎徒。 骅骝蹶起匹练色,日落不落云模糊。翻然草际出此物,银牌隐项垂流苏。 少年拓弓霹雳响,鹿也宛转无前途。霞丝雪缕袒分割,一饱尽付黄公垆。 凋零侠气久已甚,忽复遘此万事无。徐君徐君且莫歌,丈夫失据当如何。 桥林丰草世无限,苦复扰扰趋田禾。宁为披裘酌涧水,鹿门山色青嵯峨。 不然老作长安客,岂异尔鹿婴其罗。呜呼,岂异尔鹿婴其罗。
shǒu kěn jūn 鹿   hóng xiě pán zhà cuò luò cuī shān xià   fàn hǎi zhī líng    
yòu shǒu bái zuǒ   liǎng zhě bìng shì shén xiān kān huán piàn shí huān wèi   fán chǔ hàn zhū gōng zhú    
shēng fēn jué ān jià   fǎn bìng kāng wáng réng chí chú   shào nián zhū liè    
huá liú jué liàn   luò yún fān rán cǎo chū yín   pái yǐn xiàng chuí liú    
shào nián tuò gōng xiǎng   鹿 wǎn zhuǎn qián xiá xuě tǎn fēn   bǎo jǐn huáng gōng    
diāo líng xiá jiǔ shèn   gòu wàn shì jūn jūn qiě zhàng   shī dāng    
qiáo lín fēng cǎo shì xiàn   rǎo rǎo tián níng wèi qiú zhuó jiàn shuǐ   mén 鹿 shān qīng cuó é    
rán lǎo zuò cháng ān   ěr 鹿 yīng luó   ěr yīng 鹿 luó