击鹿行

明代 李攀龙
徐卿意气殊不偶,买鹿百金求其牡。华堂燕客忽自放,醉把邯郸铁匕首。 须拟麟从帝薮游,未闻鹿触匈奴走。高材吾党复谁过,文章矫矫驱群丑。 失日难将四海求,逐来定死诸公手。毛洒旋疑霜雪寒,角摧更见珊瑚朽。 王郎大叫捧铜盘,接饮其血㰱以酒。顾我前呼历下生,与君相爱为君寿。 旧时疾足今能否,安得新诗满人口。须臾碧眼胡儿至,落砧脯腊无不有。 下箸已畏翠釜空,纤羹更出青闺妇。众看杌上肉如陵,覆蕉尚在隍中守。 嗟乎曲士梦何久,徐卿独醒可与友。
qīng shū ǒu   mǎi 鹿 bǎi jīn qiú huá táng yàn fàng   zuì hán dān tiě shǒu
lín cóng sǒu yóu   wèi wén 鹿 chù xiōng zǒu gāo cái dǎng shuí guò   wén zhāng jiǎo jiǎo qún chǒu
shī nán jiāng hǎi qiú   zhú lái dìng zhū gōng shǒu máo xuán shuāng xuě hán   jiǎo cuī gèng jiàn shān xiǔ
wáng láng jiào pěng tóng pán   jiē yǐn xuè shà jiǔ qián xià shēng   jūn xiāng ài wèi jūn shòu 寿
jiù shí jīn néng fǒu   ān xīn shī mǎn rén kǒu yǎn ér zhì   luò zhēn yǒu
xià zhù wèi cuì kōng   xiān gēng gèng chū qīng guī zhòng kàn shàng ròu líng   jiāo shàng zài huáng zhōng shǒu
jiē shì mèng jiǔ   qīng xǐng yǒu