寄罗浮山道者二首

唐代 黄滔
天际双山压海濆,天漫绝顶海漫根。时闻雷雨惊樵客, 长有龙蛇护洞门。泉石暮含朱槿昼,烟霞冬闭木绵温。 林间学道如容我,今便辞他宠辱喧。 有人曾见洞中仙,才到人间便越年。金鼎药成龙入海, 玉函书发鹤归天。楼开石脉千寻直,山拆鳌鳞一半膻。 谁到月明朝礼处,翠岩深锁荔枝烟。
tiān shuāng shān hǎi fén   tiān màn jué dǐng hǎi màn gēn shí wén léi jīng qiáo  
zhǎng yǒu lóng shé dòng mén quán shí hán zhū jǐn 槿 zhòu   yān xiá dōng mián wēn
lín jiān xué dào róng   jīn biàn 便 chǒng xuān
yǒu rén céng jiàn dòng zhōng xiān   cái dào rén jiān biàn 便 yuè nián jīn dǐng yào chéng lóng hǎi  
hán shū guī tiān lóu kāi shí mài qiān xún zhí   shān chāi áo lín bàn shān
shuí dào yuè míng cháo chù   cuì yán shēn suǒ zhī yān