寄论翊

宋代 刘敞
走马平舒道,初日明三峰。岚光共淡荡,千丈青芙蓉。 伊昔临画图,但爱神仙踪。安知复壮丽,翰墨难为工。 我行天地间,异景曾此逢。至今想见之,秀气常冲融。 世事劳人生,壮年成老翁。山中定见佳,恨未与君同。
zǒu píng shū dào   chū míng sān fēng lán guāng gòng dàn dàng   qiān zhàng qīng róng
lín huà   dàn ài shén xiān zōng ān zhī zhuàng   hàn nán wéi gōng
xíng tiān jiān   jǐng céng féng zhì jīn xiǎng jiàn zhī   xiù qi cháng chōng róng
shì shì láo rén shēng   zhuàng nián cheng lǎo wēng shān zhōng dìng jiàn jiā   hèn wèi jūn tóng