寄陆长庚
天涯一自失论文,岂有同心不忆君。孤客逢秋悲蓟草,尺书经岁阻江云。
清时易别烟霞路,明月难随鹿豕群。便欲投簪沧海去,兵戈消息不堪闻。
tiān
天
yá
涯
yī
一
zì
自
shī
失
lùn
论
wén
文
,
qǐ
岂
yǒu
有
tóng
同
xīn
心
bù
不
yì
忆
jūn
君
gū
。
kè
孤
féng
客
qiū
逢
bēi
秋
jì
悲
cǎo
蓟
chǐ
草
,
shū
尺
jīng
书
suì
经
zǔ
岁
jiāng
阻
yún
江
云
。
qīng
清
shí
时
yì
易
bié
别
yān
烟
xiá
霞
lù
路
,
míng
明
yuè
月
nán
难
suí
随
lù
鹿
shǐ
豕
qún
群
biàn
。
yù
便
tóu
欲
zān
投
cāng
簪
hǎi
沧
qù
海
bīng
去
,
gē
兵
xiāo
戈
xi
消
bù
息
kān
不
wén
堪
闻
。