寄龙公

明代 释函可
未曾相识即相思,咫尺寒云阻晤期。青琐梦回霜正满,苍生感极泪俱垂。 敢言又见同人至,此念终当圣主知。见说长安书一纸,浮沉莫使恐山麋。
wèi céng xiāng shí xiāng   zhǐ chǐ hán yún qīng suǒ mèng huí shuāng zhèng mǎn cāng   shēng gǎn lèi chuí    
gǎn yán yòu jiàn tóng rén zhì   niàn zhōng dāng shèng zhǔ zhī jiàn shuō cháng ān shū zhǐ   chén shǐ kǒng 使 shān