寄李于鳞二十四韵

明代 王世贞
四顾空搔首,中原独抚膺。月寒青海雁,风偃赤霄鹏。 道路逢他辈,声华亦可凭。强为知己语,敢并故人称。 忆自唯吾汝,相逢属废兴。舟联私郭泰,楼卧仰陈登。 落月过三市,高秋问七陵。河奔浩莽荡,岳削重崚嶒。 没羽真疑虎,疏韝乍纵鹰。风烟身许混,天地目频瞪。 俗就谁心折,篇成岂价增。拙于贫贱共,狂得古今憎。 岭表梁公实,山东李伯承。宗徐少卓荦,榛也老飞腾。 独往时难遏,横行意颇矜。英雄方识尔,踯躅有来朋。 眉宇千年色,襟期万壑冰。过从原不偶,聚散忽因仍。 别路人如织,微官我独绳。孤槎春气迥,双剑斗文凝。 酬酢怀翻切,浮沈道鲜能。暂归依酒伴,随泊访渔灯。 此物期终遇,生予或可徵。亦知疑白璧,代尔任青蝇。
kōng sāo shǒu   zhōng yuán yīng yuè hán qīng hǎi yàn fēng   yǎn chì xiāo péng    
dào féng bèi   shēng huá píng qiáng wèi zhī gǎn   bìng rén chēng    
wéi   xiāng féng shǔ fèi xīng zhōu lián guō tài lóu   yǎng chén dēng    
luò yuè guò sān shì   gāo qiū wèn líng bēn hào mǎng dàng yuè   xuē zhòng líng céng    
méi zhēn   shū gōu zhà zòng yīng fēng yān shēn hùn tiān   pín dèng    
jiù shuí xīn zhé   piān chéng jià zēng zhuō pín jiàn gòng kuáng   jīn zēng    
lǐng biǎo liáng gōng shí   shān dōng chéng zōng shǎo zhuó luò zhēn   lǎo fēi téng    
wǎng shí nán è   héng xíng jīn yīng xióng fāng shí ěr zhí   zhú yǒu lái péng    
méi qiān nián   jīn wàn bīng guò cóng yuán ǒu   sàn yīn réng    
bié rén zhī   wēi guān shéng chá chūn jiǒng shuāng   jiàn dòu wén níng    
chóu zuò huái 怀 fān qiē   shěn dào xiān néng zàn guī jiǔ bàn suí   fǎng 访 dēng    
zhōng   shēng huò zhēng zhī bái dài   ěr rèn qīng yíng