寄栎园少司农兼送雪客归金陵

清代 汪懋麟
读画高楼几千尺,楼阴下枕清溪碧。面揖南朝无数山,四时云气生虚白。 先生卷帘楼上头,独立看山自朝夕。平生好诗兼好画,尤爱图书与金石。 购买不惜倾家赀,尽是前人好手迹。山川患难不肯离,始信先生有真癖。 早年事业多恢奇,许身管葛千人辟。已树羊祜山头碑,再掌萧何府中籍。 岂意青蝇飞满眼,遂教白发垂过额。匹马来看岱岳云,一官又返钟山宅。 风涛宦海理有之,何用呶呶骂门客。有书可读诗可吟,万事徒劳挂胸膈。 人生甲子休浪过,如此朱颜亦堪惜。世情翻覆原转环,况复长安事如弈。 我别先生江水头,相逢令子燕山陌。执手问讯何所为,却道高怀胜畴昔。 雄夸酒赋老益神,傲兀林泉意多适。侧耳令我发狂叫,自顾胡为苦偪窄。 此身一陷泥沟间,巢鷇何能奋毛翮。君归道我语家尊,行路崎岖半蜂螫。 心有㦷气口直言,那怪腾轩遭贬斥。不如且酌春江万斛水,高筑糟丘酿仙液。 好待吾徒醉百场,千秋万世名何益。
huà gāo lóu qiān chǐ   lóu yīn xià zhěn qīng miàn nán cháo shù shān   shí yún shēng bái
xiān sheng juàn lián lóu shàng tou   kàn shān zhāo píng shēng hǎo shī jiān hǎo huà   yóu ài shū jīn shí
gòu mǎi qīng jiā   jìn shì qián rén hǎo shǒu shān chuān huàn nàn kěn   shǐ xìn xiān sheng yǒu zhēn
zǎo nián shì duō huī   shēn guǎn qiān rén shù yáng shān tóu bēi   zài zhǎng xiāo zhōng
qīng yíng fēi mǎn yǎn   suì jiào bái chuí guò é lái kàn dài yuè yún   guān yòu fǎn zhōng shān zhái
fēng tāo huàn hǎi yǒu zhī   yòng náo náo mén yǒu shū shī yín   wàn shì láo guà xiōng
rén shēng jiǎ xiū làng guò   zhū yán kān shì qíng fān yuán zhuǎn huán   kuàng cháng ān shì
bié xiān sheng jiāng shuǐ tóu   xiāng féng lìng yān shān zhí shǒu wèn xùn suǒ wéi   què dào gāo huái 怀 shèng chóu
xióng kuā jiǔ lǎo shén   ào lín quán duō shì ěr lìng kuáng jiào   wéi zhǎi
shēn xiàn gōu jiān   cháo kòu néng fèn máo jūn guī dào jiā zūn   xíng bàn fēng zhē
xīn yǒu yǒng kǒu zhí yán   guài téng xuān zāo biǎn chì qiě zhuó chūn jiāng wàn shuǐ   gāo zhù zāo qiū niàng xiān
hǎo dài zuì bǎi chǎng   qiān qiū wàn shì míng