寄刘与权与几

宋代 吴芾
君在桃源山下居,我家相距百里余。 神仙襟韵固异禀,草木臭味曾不殊。 一日京华定交契,十年太学论诗书。 断金金义薄云汉,潤视往往轻俗徒。 一时侪辈稍推许,二刘之外称三吴。 风云际会有早晚,一吴近已联朝裾。 四子徒怀经济术,蹭蹬今犹卧海隅。 苍生颙颙未苏息,天意其肯终舍诸。 丈夫遇则行所学,未遇不应为腐儒。 共约天台最深处,考定古今相与俱。 所冀激昂平日志,力取功名摅壮图。 谁知人事竟好乖,合并欲进还趦趄。 空堂独坐吊形影,仰天还觉兴长吁。 却忆长安日,相亲如友于。 一朝不会面,犹且嫌迹疏。 何况久睽隔,动见岁月除。 竟负鸡黍约,中心当何如。 窗间琴数弄,花下酒一壶。 自歌还自酌,此意君知无。 闻君南塘富山水,清虚旷绝如西湖。 好藏头角俟雷雨,他年同跃天之衢。
jūn zài táo yuán shān xià   jiā xiāng bǎi  
shén xiān jīn yùn bǐng   cǎo chòu wèi céng shū  
jīng huá dìng jiāo   shí nián tài xué lùn shī shū  
duàn jīn jīn báo yún hàn   rùn shì wǎng wǎng qīng  
shí chái bèi shāo tuī   èr liú zhī wài chēng sān  
fēng yún huì yǒu zǎo wǎn   jìn lián cháo  
huái 怀 jīng shù   cèng dèng jīn yóu hǎi  
cāng shēng yóng yóng wèi   tiān kěn zhōng shě zhū  
zhàng xíng suǒ xué   wèi yīng wèi  
gòng yuē tiān tāi zuì shēn chù   kǎo dìng jīn xiāng  
suǒ áng píng zhì   gōng míng shū zhuàng  
shéi zhī rén shì jìng hǎo guāi   bìng jìn hái  
kōng táng zuò diào xíng yǐng   yǎng tiān hái jué xīng cháng  
què cháng ān   xiāng qīn yǒu  
zhāo huì miàn   yóu qiě xián shū  
kuàng jiǔ kuí   dòng jiàn suì yuè chú  
jìng shǔ yuē   zhōng xīn dāng  
chuāng jiān qín shù nòng   huā xià jiǔ  
hái zhuó   jūn zhī  
wén jūn nán táng shān shuǐ   qīng kuàng jué 西  
hǎo cáng tóu jiǎo léi   nián tóng yuè tiān zhī