寄刘尚书子高

元代 邓雅
几回献赋登青琐,一笑还山卧紫烟。诰命已荣天子赐,文章犹重世人传。 玄都任种桃千树,栗里宜耕秫满田。久仰高名誇盛业,却惭疏懒负华年。
huí xiàn dēng qīng suǒ   xiào hái shān yān gào mìng róng tiān   wén zhāng yóu zhòng shì rén chuán
xuán dōu rèn zhǒng táo qiān shù   gēng shú mǎn tián jiǔ yǎng gāo míng kuā shèng   què cán shū lǎn huá nián