寄刘栖楚

唐代 贾岛
趋走与偃卧,去就自殊分。当窗一重树,上有万里云。 离披不相顾,仿佛类人群。友生去更远,来书绝如焚。 蝉吟我为听,我歌蝉岂闻。岁暮傥旋归,晤言桂氛氲。
zǒu yǎn   jiù shū fēn dāng chuāng zhòng shù   shàng yǒu wàn yún
xiāng   fǎng 仿 lèi rén qún yǒu shēng gèng yuǎn   lái shū jué fén
chán yín wèi tīng   chán wén suì tǎng xuán guī   yán guì fēn yūn