寄刘继邺秀才

宋代 郭祥正
忆昔重游乐,寻春之宛陵。天机织出万山锦,虹桥倒影银河明。 游丝萦空白日暖,好鸟乱响清风生。叠嶂楼中索美酒,坐上客子皆豪英。 诸姬合杂奏弦管,一人妙唱为井琼。玉板斜开厚冰裂,鸳鸯索拍秋波横。 酒盏贪欢不知数,梦入瑶池逃宿酲。谁知一别万事错,荷衣倒着来江城。 青云散尽落青野,长丝掣断无长鲸。乡山好在却归去,当共故人吟此情。
zhòng yóu   xún chūn zhī wǎn líng tiān zhī chū wàn shān jǐn hóng   qiáo dào yǐng yín míng    
yóu yíng kòng bái nuǎn   hǎo niǎo luàn xiǎng qīng fēng shēng dié zhàng lóu zhōng suǒ měi jiǔ zuò   shàng jiē háo yīng    
zhū zòu xián guǎn   rén miào chàng wèi jǐng qióng bǎn xié kāi hòu bīng liè yuān   yāng suǒ pāi qiū héng    
jiǔ zhǎn tān huān zhī shù   mèng yáo chí táo 宿 chéng shéi zhī bié wàn shì cuò   dào zhe lái jiāng chéng    
qīng yún sàn jìn luò qīng   zhǎng chè duàn cháng jīng xiāng shān hǎo zài què guī dāng   gòng rén yín qíng