寄刘方平

唐代 皇甫冉
十年不出蹊林中,一朝结束甘从戎。严子持竿心寂历, 寥落荒篱遮旧宅。终日碧湍声自喧,暮秋黄菊花谁摘。 每望南峰如对君,昨来不见多黄云。石径幽人何所在, 玉泉疏钟时独闻。与君从来同语默,岂是悠悠但相识。 天畔三秋空复情,袖中一字无由得。世人易合复易离, 故交弃置求新知。叹息青青长不改,岁寒霜雪贞松枝。
shí nián chū lín zhōng   zhāo jié shù gān cóng róng yán chí gān 竿 xīn  
liáo luò huāng zhē jiù zhái zhōng tuān shēng xuān   qiū huáng huā shuí zhāi
měi wàng nán fēng duì jūn   zuó lái jiàn duō huáng yún shí jìng yōu rén suǒ zài  
quán shū zhōng shí wén jūn cóng lái tóng   shì yōu yōu dàn xiāng shí
tiān pàn sān qiū kōng qíng   xiù zhōng yóu de shì rén  
jiāo zhì qiú xīn zhī tàn qīng qīng zhǎng gǎi   suì hán shuāng xuě zhēn sōng zhī