寄刘伯声

宋代 张耒
别君几何时,人事浩千万。 身如张射侯,忧愁剧强箭。 崎岖走穷县,艰苦君未见。 未知菽水丰,已感霜露变。 羁孤寄穷海,亲友谁吊唁。 析图补冬裘,乞米煮朝饭。 无聊犹自思,援溺固谁愿。 人生不终否,此语非我分。 英雄伏泥涂,暂晦久必现。 如予百不能,理自合贫贱。 岂当议隐显,而有不遇叹。 但思窜山林,远脱人世患。 有田足耕耘,有水足罩仙。 萧然便终老,到死百不问。 平生泥佛祖,久已师壁观。 况将无生禅,下视有为幻。 吾子出群材,千牛有余刃。 行当脱尘埃,鸣佩侍清燕。 高卑各有得,愿勿讥尺鷃。 不有行道人,谁当佐尧舜。 时哉勿自滞,功业在力劝。 握手不可期,此计吾行辨。
bié jūn shí   rén shì hào qiān wàn  
shēn zhāng shè hòu   yōu chóu qiáng jiàn  
zǒu qióng xiàn   jiān jūn wèi jiàn  
wèi zhī shū shuǐ fēng   gǎn shuāng biàn  
qióng hǎi   qīn yǒu shuí diào yàn  
dōng qiú   zhǔ cháo fàn  
liáo yóu   yuán shuí yuàn  
rén shēng zhōng fǒu   fēi fēn  
yīng xióng   zàn huì jiǔ xiàn  
bǎi néng   pín jiàn  
dāng yǐn xiǎn   ér yǒu tàn  
dàn cuàn shān lín   yuǎn tuō rén shì huàn  
yǒu tián gēng yún   yǒu shuǐ zhào xiān  
xiāo rán biàn 便 zhōng lǎo   dào bǎi wèn  
píng shēng   jiǔ shī guān  
kuàng jiāng shēng chán   xià shì yǒu wéi huàn  
chū qún cái   qiān niú yǒu rèn  
háng dāng tuō chén āi   míng pèi shì qīng yàn  
gāo bēi yǒu de   yuàn chǐ yàn  
yǒu háng dào rén   shuí dāng zuǒ yáo shùn  
shí zāi zhì   gōng zài quàn  
shǒu   xíng biàn