寄李泰发吏部

宋代 李纲
我生禀赋愚且屯,昔游帝所知何因。狂言妄发取谴废,屏迹分甘麋鹿群。 公于何许知姓字,迂趾访我梁溪滨。平生倾盖意气合,谈笑便觉襟怀亲。 如公材识迈伦等,缓步自当居要津。胡为亦复作此态,出语辄已惊臣邻。 扁舟归探会稽穴,单骑去指苍梧云。岭南风土不全恶,阳朔山水古所珍。 郎官出宰乃故事,绝徼万里皆吾民。布宣德泽被蛮邑,犷俗可使风还淳。 古来节士志沟壑,笑视生死同埃尘。甘心刀锯蹈鼎镬,徇国讵免危其身。 圣朝宽大幸无比,窜谪未久多蒙恩。辕驹仗马恋刍豆,何用局促声长吞。 堂堂基业甚宏远,岂使扶助无良臣。勉旃行矣伫旋旆,乘兴且访山阴人。
shēng bǐng qiě tún   yóu suǒ zhī yīn kuáng yán wàng qiǎn fèi píng   fēn gān qún 鹿    
gōng zhī xìng   zhǐ fǎng 访 liáng bīn píng shēng qīng gài tán   xiào biàn jué 便 jīn huái qīn 怀    
gōng cái shí mài lún děng   huǎn dāng yào jīn wéi zuò tài chū   zhé jīng chén lín    
piān zhōu guī tàn kuài xué   dān zhǐ cāng yún lǐng nán fēng quán è yáng   shuò shān shuǐ suǒ zhēn    
láng guān chū zǎi nǎi shì   jué jiǎo wàn jiē mín xuān bèi mán guǎng   shǐ fēng 使 huán chún    
lái jié shì zhì gōu   xiào shì shēng tóng āi chén gān xīn dāo dǎo dǐng huò xùn   guó miǎn wēi shēn    
shèng cháo kuān xìng   cuàn zhé wèi jiǔ duō méng ēn yuán zhàng liàn chú dòu   yòng shēng zhǎng tūn    
táng táng shén hóng yuǎn   shǐ 使 zhù liáng chén miǎn zhān xíng zhù xuán pèi chéng   xìng qiě fǎng shān 访 yīn rén