寄李商老

宋代 吕本中
竹不可一日无,酒不可饮不醉。平生嗜酒爱风竹,此意不许凡儿会。 南来经年饱尘垢,袖手甘随百夫后。文章漫作无功身,只了儿曹补窗窦。 黄沙障日江漫流,青山唤我十年旧。忆昔泊船鹅翎口,把酒遥为故人寿。 只今身在心已老,千岩想像灵芝秀。君家兄弟固不凡,解挽三友勤相就。 中郎卧病过春晚,昔则酒狂今诗瘦。山房大名不坠地,诸老风流未宜弃。 老桧参天可乞盟,粢食铏羹乃无味。如君高韵千载同,可更托身三数公。 丈夫劲挺要长久,百万叩关一夫守。胸中江海不须道,此流何必计升斗。 眼前勃窣诉二友,听客所为公绝口。
zhú   jiǔ yǐn zuì píng shēng shì jiǔ ài fēng zhú   fán ér huì    
nán lái jīng nián bǎo chén gòu   xiù shǒu gān suí bǎi hòu wén zhāng màn zuò gōng shēn zhǐ   le ér cáo chuāng dòu    
huáng shā zhàng jiāng màn liú   qīng shān huàn shí nián jiù chuán é líng kǒu   jiǔ yáo wèi rén shòu   寿  
zhī jīn shēn zài xīn lǎo   qiān yán xiǎng xiàng líng zhī xiù jūn jiā xiōng fán jiě   wǎn sān yǒu qín xiāng jiù    
zhōng láng bìng guò chūn wǎn   jiǔ kuáng jīn shī shòu shān fáng míng zhuì zhū   lǎo fēng liú wèi    
lǎo guì cān tiān méng   shí xíng gēng nǎi wèi jūn gāo yùn qiān zǎi tóng   gèng tuō shēn sān shù gōng    
zhàng jìng tǐng yào cháng jiǔ   bǎi wàn kòu guān shǒu xiōng zhōng jiāng hǎi dào   liú shēng dǒu    
yǎn qián èr yǒu   tīng suǒ wéi gōng jué kǒu