寄林可山

宋代 胡仲弓
可人期不至,日日望山孤。 不是招吟侣,多应觅酒徒。 虚名付蕉鹿,清兴动莼鲈。 见说同川好,能通一苇无。
rén zhì   wàng shān  
shì zhāo yín   duō yìng jiǔ  
míng jiāo 鹿   qīng xīng dòng chún  
jiàn shuō tóng chuān hǎo   néng tōng wěi