寄林景思

宋代 尤袤
临海睽离七度春,都城相见话悲辛。 苍颜白发浑非旧,短句长篇却有神。 一第蹉跎真可叹,半生奔走坐长贫。 老怀先自难为别,相识如君更几人。
lín hǎi kuí chūn   chéng xiāng jiàn huà bēi xīn  
cāng yán bái hún fēi jiù   duǎn cháng piān què yǒu shén  
cuō tuó zhēn tàn   bàn shēng bēn zǒu zuò zhǎng pín  
lǎo huái 怀 xiān nán wéi bié   xiāng shí jūn gèng rén