寄李南金

宋代 徐宝之
野风摇枯荄,长夜山雨寒。 梦忽堕千里,拊胥黄木湾。 美人秋水容,众芳洁初服。 海树鸣骚骚,醉吟瘴云宿。 忆昔西窗眠,三豀月如水。 忽作千日别,人生别能几。 有客从南来,说君新况好。 升沉何足云,令德似为宝。 同袍涧谷友,掉臂青云端。 而我卧山阿。淡心如露兰。 手种麓下梅,半吐欲迟雪。 再三拂霜纨,待君画孤洁。 寄书何时到,岁晚百念中。 天涯一望断,雁远夕阳红。
fēng yáo gāi   cháng shān hán  
mèng duò qiān   huáng wān  
měi rén qiū shuǐ róng   zhòng fāng jié chū  
hǎi shù míng sāo sāo   zuì yín zhàng yún 宿  
西 chuāng mián   sān yuè shuǐ  
zuò qiān bié   rén shēng bié néng  
yǒu cóng nán lái   shuō jūn xīn kuàng hǎo  
shēng chén yún   lìng shì wèi bǎo  
tóng páo jiàn yǒu   diào qīng yún duān  
ér shān ē dàn xīn lán    
shǒu zhǒng xià méi   bàn chí xuě  
zài sān shuāng wán   dài jūn huà jié  
shū shí dào   suì wǎn bǎi niàn zhōng  
tiān wàng duàn   yàn yuǎn yáng hóng