既离洞霄遇雨却寄道友

宋代 周文璞
凡骨何堪得再行,渴心犹要谒通明。 惊闻竹树连山雨,疑有风雷{左扌右暴}地声。 鹿啖黄精知岁久,人逢青箬便神清。 重来只要斋盏饭,副以常堂枸杞羹。
fán kān zài xíng   xīn yóu yào tōng míng  
jīng wén zhú shù lián shān   yǒu fēng léi   { zuǒ shou yòu bào   } shēng  
鹿 dàn huáng jīng zhī suì jiǔ   rén féng qīng ruò biàn 便 shén qīng  
chóng lái zhǐ yào zhāi zhǎn fàn   cháng táng gǒu gēng