寄李次翁

宋代 黄庭坚
雨断山川明,花深鸟乌乐。枯骨不沾名,古今同一壑。 惟有在世时,聊厚不为薄。南箕与北斗,亲友多离索。 斯文如旧欢,李侯极磊落。颇似元鲁山,用心抚疲弱。 不以民为梯,俯仰无所怍。胸中种妙觉,岁晚期必穫。 然膏夜读书,见圣宜有作。文字寄我来,官邮远飞橐。 世缘心已死,傥得万金药。
duàn shān chuān míng   huā shēn niǎo zhān míng   jīn tóng
wéi yǒu zài shì shí   liáo hòu wéi báo nán běi dǒu   qīn yǒu duō suǒ
wén jiù huān   hóu lěi luò shì yuán shān   yòng xīn ruò
mín wèi   yǎng suǒ zuò xiōng zhōng zhǒng miào jué   suì wǎn huò
rán gāo shū   jiàn shèng yǒu zuò wén lái   guān yóu yuǎn fēi tuó
shì yuán xīn   tǎng wàn jīn yào