寄李常伯满粹翁

宋代 王令
我思古人不可见,独以两眼纸上求。 苦读才疲即伏枕,亦冀梦寐从之游。 每疑贤圣世间有,岂独古出今则不。 心之所藏弗面见,常恨世腹不可搜。 虽然其中充美者,间或外发文章彪。 扬淮而南谁名声,盛说李满乾万喉。 青天白日所同见,众亦不敢加瑕疵。 而余零丁始就学,独矫众弃先拈收。 要其所学与必至,不止颜孟须孔周。 决将健走独取到,顾我不肯少待留。 新诗惠见荐自讋,若遇重压并见投。 星机织成副地锦,神冶铸出舂天矛。 辉光交华目反眩,噍咀过美涎井流。 退归畏爱复愿学,恍若见富潜谋偷。 顾其才力非当对,犹以一发紖十牛。 使我苦勉不少得,搦笔欲下先惭羞。 有如姣恶各具体,肉骨不可强雕锼。 或云才华乃天与,何寡不益多仍裒。 几时高车得会合,预期蹈拚呼旁陬。 临风呻哦欲有寄,自恨拙茧无长抽。
rén jiàn   liǎng yǎn zhǐ shàng qiú  
cái zhěn   mèng mèi cóng zhī yóu  
měi xián shèng shì jiān yǒu   chū jīn  
xīn zhī suǒ cáng miàn jiàn   cháng hèn shì sōu  
suī rán zhōng chōng měi zhě   jiàn huò wài wén zhāng biāo  
yáng huái ér nán shuí míng shēng   shèng shuō mǎn qián wàn hóu  
qīng tiān bái suǒ tóng jiàn   zhòng gǎn jiā xiá  
ér líng dīng shǐ jiù xué   jiǎo zhòng xiān niān shōu  
yào suǒ xué zhì   zhǐ yán mèng kǒng zhōu  
jué jiāng jiàn zǒu dào   kěn shǎo dài liú  
xīn shī huì jiàn jiàn zhé   ruò zhòng bìng jiàn tóu  
xīng zhī chéng jǐn   shén zhù chū chōng tiān máo  
huī guāng jiāo huá fǎn xuàn   jiào guò měi xián jǐng liú  
tuì 退 guī wèi ài yuàn xué   huǎng ruò jiàn qián móu tōu  
cái fēi dāng duì   yóu zhèn shí niú  
shǐ 使 miǎn shǎo   nuò xià xiān cán xiū  
yǒu jiāo è   ròu qiáng diāo sōu  
huò yún cái huá nǎi tiān   guǎ duō réng póu  
shí gāo chē huì   dǎo pàn páng zōu  
lín fēng shēn ó yǒu   hèn zhuō jiǎn zhǎng chōu