寄乐天二首

唐代 元稹
荣辱升沉影与身,世情谁是旧雷陈。唯应鲍叔犹怜我, 自保曾参不杀人。山入白楼沙苑暮,潮生沧海野塘春。 老逢佳景唯惆怅,两地各伤何限神。 论才赋命不相干,凤有文章雉有冠。羸骨欲销犹被刻, 疮痕未没又遭弹。剑头已折藏须盖,丁字虽刚屈莫难。 休学州前罗刹石,一生身敌海波澜。
róng shēng chén yǐng shēn   shì qíng shuí shì jiù léi chén wéi yīng bào shū yóu lián  
bǎo zēng shēn shā rén shān bái lóu shā yuàn   cháo shēng cāng hǎi táng chūn
lǎo féng jiā jǐng wéi chóu chàng   liǎng shāng xiàn shén
lùn cái mìng xiāng gān   fèng yǒu wén zhāng zhì yǒu guān léi xiāo yóu bèi  
chuāng hén wèi méi yòu zāo dàn jiàn tóu zhé cáng gài   dīng suī gāng nán
xiū xué zhōu qián luó chà shí   shēng shēn hǎi lán