寄懒散子 其一

宋代 黄裳
此生知了梦初残,行客游尘入道观。兴去谩穷山一径,睡来才起日三竿。
shēng zhī liǎo mèng chū cán   xíng yóu chén dào guàn xīng mán qióng shān jìng   shuì lái cái sān gān 竿