寄懒散子 其二

宋代 黄裳
非真非妄惬谁看,万物轮中岁自寒。玉液净生仙况味,天香清惹道衣冠。
fēi zhēn fēi wàng qiè shuí kàn   wàn lún zhōng suì hán jìng shēng xiān kuàng wèi tiān   xiāng qīng dào guān