寄括苍山人

宋代 周密
遥知深隐处,草木亦无尘。瀑响千林雨,花浮一岭春。 地灵松化石,岁久树成人。纵未为仙去,何妨作逸民。
yáo zhī shēn yǐn chǔ   cǎo chén xiǎng qiān lín   huā lǐng chūn
líng sōng huà shí   suì jiǔ shù chéng rén zòng wèi wèi xiān   fáng zuò mín