寄匡山大愿和尚

唐代 贯休
一听玄音下竹亭,却思窗雪与囊萤。只将清净酬恩德, 敢信文章有性灵。梦历山床闻鹤语,吟思海月上沙汀。 不堪回首沧江上,万仞庐峰在杳冥。
tīng xuán yīn xià zhú tíng   què chuāng xuě náng yíng zhǐ jiāng qīng jìng chóu ēn  
gǎn xìn wén zhāng yǒu xìng líng mèng shān chuáng wén   yín hǎi yuè shàng shā tīng
kān huí shǒu cāng jiāng shàng   wàn rèn fēng zài yǎo míng