寄季元集

宋代 吴芾
剑池有逸人,过我谈我理。 自谓出嚣尘,知足更知止。 高标拂烟云,雅志在山水。 既作陶渊明,且慕赤松子。 我方闻绪余,固已生欢喜。 正欲叩渊源,独恨未暇耳。 忽云桐柏山,此去甚密迩。 拟一往其间,寻真访遗址。 不久便可还,毕此玄妙旨。 一去寂无音,逢人问行李。 人言不复来,征车已西指。 反把游山屐,去踏长安市。 似闻稍留连,尚稽归故里。 未免傍人门,乞怜应忍耻。 纵使得美官,所丧亦多矣。 嗟哉人学仙,如君能有几。 冥鸿合高翔,不谓事乃尔。 徒有懒窝名,却入旋窝里。 始知听空言,未若观素履。 意者天爱君,要君行处是。 虑或成沈迷,败道自此始。 聊复小挠之,欲其全暮齿。 庶发坚固心,永无尘念起。
jiàn chí yǒu rén   guò tán
wèi chū xiāo chén   zhī gèng zhī zhǐ
gāo biāo yān yún   zhì zài shān shuǐ
zuò táo yuān míng   qiě chì sōng
fāng wén   shēng huān
zhèng kòu yuān yuán   hèn wèi xiá ěr
yún tóng bǎi shān   shén ěr
wǎng jiān   xún zhēn fǎng 访 zhǐ
jiǔ biàn 便 hái   xuán miào zhǐ
yīn   féng rén wèn xíng
rén yán lái   zhēng chē 西 zhǐ
fǎn yóu shān   cháng ān shì
shì wén shāo liú lián   shàng guī
wèi miǎn bàng rén mén   lián yīng rěn chǐ
zòng shǐ 使 de měi guān   suǒ sàng duō
jiē zāi rén xué xiān   jūn néng yǒu
míng hóng 鸿 gāo xiáng   wèi shì nǎi ěr
yǒu lǎn míng   què xuán
shǐ zhī tīng kōng yán   wèi ruò guān
zhě tiān ài jūn   yào jūn xíng chǔ shì
huò chéng shěn   bài dào shǐ
liáo xiǎo náo zhī   quán chǐ 齿
shù jiān xīn   yǒng chén niàn