寄寄庵子

明代 李梦阳
嘤其鸱矣彼何求,天下愿识韩荆州。心倾义投神便往,万古不废江河流。 张侯崛起西南裔,览辉振翮风云际。钩陈苍凉阊阖闭,排阍直谒蓬莱帝。 豸冠峨峨不动绅,挺身遂作兰台宾。窃愤辛裾谓淟涊,誓与朱槛争嶙峋。 巳看騕袅狭道路,复讶雕鹗卑风尘。霜飞维扬海月苦,阳行沮洳汾花春。 还朝衮衣换日月,立仗正色揩星辰。行步既工马从瘦,谏草每就鸡将晨。 馀力犹驰翰墨圃,先秦两汉文心苦。壮志真趫剑阁铭,幽怀缅拟归田赋。 拖珠响玉岂不足,腼面徒餐竟何补。及时愿作朝阳凤,不然退与渔樵伍。 予也纶竿孟诸客,心本无他众莫白。李白世人欲杀之,苏轼能诗遭贬斥。 雷剑虽埋光在天,卞玉未剖终为石。垂老重逢四海清,虚名幸免诸公掷。 思君欲追嵇吕驾,赠言辄践回由迹。有田负郭不饿死,且自射猎芒砀泽。
yīng chī qiú   tiān xià yuàn shí hán jīng zhōu xīn qīng tóu shén biàn wǎng 便 wàn   fèi jiāng liú    
zhāng hóu jué 西 nán   lǎn huī zhèn fēng yún gōu chén cāng liáng chāng pái   hūn zhí péng lái    
zhì guān é é dòng shēn   tǐng shēn suì zuò lán tái bīn qiè fèn xīn wèi tiǎn niǎn shì   zhū kǎn zhēng lín xún    
kàn yǎo niǎo xiá dào   diāo è bēi fēng chén shuāng fēi wéi yáng hǎi yuè yáng   xíng fén huā chūn    
hái cháo gǔn huàn yuè   zhàng zhèng kāi xīng chén xíng gōng cóng shòu jiàn   cǎo měi jiù jiāng chén    
yóu chí hàn   xiān qín liǎng hàn wén xīn zhuàng zhì zhēn qiáo jiàn míng yōu   huái miǎn 怀 guī tián    
tuō zhū xiǎng   miǎn miàn cān jìng shí yuàn zuò zhāo yáng fèng   rán tuì 退 qiáo    
lún gān 竿 mèng zhū   xīn běn zhòng bái bái shì rén shā zhī   shì néng shī zāo biǎn chì    
léi jiàn suī mái guāng zài tiān   biàn wèi pōu zhōng wèi shí chuí lǎo chóng féng hǎi qīng   míng xìng miǎn zhū gōng zhì    
jūn zhuī jià   zèng yán zhé jiàn huí yóu yǒu tián guō è 饿 qiě   shè liè máng dàng