寄江州沈尊师

宋代 吕南公
洞天一别七春风,长梦桃花烂漫红。不得云雷相借助,且因文学守贫穷。 曾寻物外无穷意,已觉人间万事空。便作野夫才是分,祇嗟凡骨误仙翁。
dòng tiān bié chūn fēng   zhǎng mèng táo huā làn màn hóng yún léi xiāng jiè zhù qiě   yīn wén xué shǒu pín qióng    
céng xún wài qióng   jué rén jiān wàn shì kōng biàn zuò 便 cái shì fēn   jiē fán xiān wēng