寄江端太子之晁冲之叔用

宋代 吕本中
往岁孟秋月,我行东出关。人烟眇归路,风雨转河湾。 别恨友游失,心成木石顽。有随妻子叹,无语鸟乌闲。 曩事空回首,微官真强颜。旧谙尘土迸,频辱簿书颁。 日月勤忧患,庭闱实阻艰。自忘身窘束,时得泪潺湲。 疾病衰犹活,漂流老未还。误沾文字癖,虚觉鬓毛斑。 苦语终难好,芜辞漫不删。绝知出意表,敢复见颜间。 二子今怀璧,群公时赐环。寄书常恨草,雕句得无悭。 晚照云千叠,新凉月半弯。相忘有道术,那得厌尘寰。 圣治光三辅,皇威极百蛮。物能同应瑞,民自不藏奸。 薄技宁堪奏,馀光或许攀。何须阳翟望,咫尺是箕山。
wǎng suì mèng qiū yuè   xíng dōng chū guān rén yān miǎo guī fēng   zhuǎn wān    
bié hèn yǒu yóu shī   xīn chéng shí wán yǒu suí tàn   niǎo xián    
nǎng shì kōng huí shǒu   wēi guān zhēn qiǎng yán jiù ān chén bèng pín   shū 簿 bān    
yuè qín yōu huàn   tíng wéi shí jiān wàng shēn jiǒng shù shí   lèi chán yuán    
bìng shuāi yóu huó   piāo liú lǎo wèi hái zhān wén   jué bìn máo bān    
zhōng nán hǎo   màn shān jué zhī chū biǎo gǎn   jiàn yán jiān    
èr zi jīn huái 怀   qún gōng shí huán shū cháng hèn cǎo diāo   qiān    
wǎn zhào yún qiān dié   xīn liáng yuè bàn wān xiāng wàng yǒu dào shù   de yàn chén huán    
shèng zhì guāng sān   huáng wēi bǎi mán néng tóng yìng ruì mín   cáng jiān    
níng kān zòu   guāng huò pān yáng wàng zhǐ   chǐ shì shān