寄监察从兄

唐代 曹邺
我祖居邺地,邺人识文星。此地星已落,兼无古时城。 古风既无根,千载难重生。空留建安书,传说七子名。 贱子生桂州,桂州山水清。自觉心貌古,兼合古人情。 因为二雅诗,出语有性灵。持来向长安,时得长者惊。 芝草不为瑞,还共木叶零。恨如辙中土,终岁填不平。 吾宗戴豸冠,忽然入西京。怜其羽翼单,抚若亲弟兄。 松根已坚牢,松叶岂不荣。言罢眼无泪,心中如酒酲。
  rén shí wén xīng xīng luò   jiān shí chéng
fēng gēn   qiān zǎi nán zhòng shēng kōng liú jiàn ān shū   chuán shuō míng
jiàn shēng guì zhōu   guì zhōu shān shuǐ qīng jué xīn mào   jiān rén qíng
yīn wèi èr shī   chū yǒu xìng líng chí lái xiàng cháng ān   shí zhǎng zhě jīng
zhī cǎo wéi ruì   hái gòng líng hèn zhé zhōng   zhōng suì tián píng
zōng dài zhì guān   rán 西 jīng lián dān   ruò qīn xiōng
sōng gēn jiān láo   sōng róng yán yǎn lèi   xīn zhōng jiǔ chéng