寄胡遇

唐代 贾岛
一自残春别,经炎复到凉。萤从枯树出,蛩入破阶藏。 落叶书胜纸,闲砧坐当床。东门因送客,相访也何妨。
cán chūn bié   jīng yán dào liáng yíng cóng shù chū   qióng jiē cáng
luò shū shèng zhǐ   xián zhēn zuò dāng chuáng dōng mén yīn sòng   xiāng fǎng 访 fáng