寄华首旧住诸僧

明代 释函可
何人同守故山隅,云散天惊岁月徂。豺虎几回经蹴踏,门庭犹喜未荒芜。 灵峰不逐桑田变,大厦终凭众木扶。最苦杨岐旧监寺,泥床长洒雪真珠。
rén tóng shǒu shān   yún sàn tiān jīng suì yuè chái huí jīng mén   tíng yóu wèi huāng    
líng fēng zhú sāng tián biàn   shà zhōng píng zhòng zuì yáng jiù jiān   chuáng zhǎng xuě zhēn zhū