寄黄直斋别驾

宋代 顾逢
不道还吴去,知心有故人。 残灯时对榻,一室夜生春。 天下襟怀士,诗家骨肉亲。 槐阴多第宅,谁肯纳闲宾。
dào hái   zhī xīn yǒu rén  
cán dēng shí duì   shì shēng chūn  
tiān xià jīn huái 怀 shì   shī jiā ròu qīn  
huái yīn duō zhái   shuí kěn xián bīn