寄黄充

宋代 陈师道
俗子推不去,可人费招呼。 世事每如此,我生亦何娱。 黄生後来秀,纯茂静者徒。 不见动经月,来亦不须臾。 人事已好乖,可复自作疏。 子虽向人懒,胜处不可孤。 迨此田事休,仍当寒雨余。 深知阻泥泞,步屐意何如。
tuī   rén fèi zhāo hu  
shì shì měi   shēng  
huáng shēng hòu lái xiù   chún mào jìng zhě  
jiàn dòng jīng yuè   lái  
rén shì hǎo guāi   zuò shū  
zi suī xiàng rén lǎn   shèng chù  
dài tián shì xiū   réng dāng hán  
shēn zhī nìng