寄怀维卿师桂林七首
极目苍苍八桂林,春风迢递客愁深。峰回独秀孤云远,江入相离别梦沉。
阅岁但增归鹤感,窥天难测剪鹑心!刺船人去波涛急,凄绝成连海上琴。
jí
极
mù
目
cāng
苍
cāng
苍
bā
八
guì
桂
lín
林
,
chūn
春
fēng
风
tiáo
迢
dì
递
kè
客
chóu
愁
shēn
深
。
。
fēng
峰
huí
回
dú
独
xiù
秀
gū
孤
yún
云
yuǎn
远
,
jiāng
江
rù
入
xiàng
相
lí
离
bié
别
mèng
梦
chén
沉
。
。
yuè
阅
suì
岁
dàn
但
zēng
增
guī
归
hè
鹤
gǎn
感
,
kuī
窥
tiān
天
nán
难
cè
测
jiǎn
剪
chún
鹑
xīn
心
!
cì
刺
chuán
船
rén
人
qù
去
bō
波
tāo
涛
jí
急
,
qī
凄
jué
绝
chéng
成
lián
连
hǎi
海
shàng
上
qín
琴
。
。