霁后登楼

唐代 姚合
高楼初霁后,远望思无穷。雨洗青山净,春蒸大野融。 碧池舒暖景,弱柳亸和风。为有登临兴,独吟落照中。
gāo lóu chū hòu   yuǎn wàng qióng qīng shān jìng   chūn zhēng róng
chí shū nuǎn jǐng   ruò liǔ duǒ fēng wèi yǒu dēng lín xīng   yín luò zhào zhōng