芰荷香·倚晴空

宋代 赵以夫
倚晴空。爱湖光潋滟,楼影青红。彩丝金黍,水边还又相逢。怀沙人问,二千年、犹带酸风。骚人洒墨香浓。幽情要眇,雅调惺松。天上菖蒲五色,倩掺掺素手,分入雕锺。新欢往恨,一时付与歌童。斜阳正好,且留连、休要匆匆。应须倒尽郫筒。归鞭笑指,月挂苍龙。
qíng kōng ài guāng liàn yàn   lóu yǐng qīng hóng cǎi jīn shǔ   shuǐ biān hái yòu xiāng féng huái 怀 shā rén wèn   èr qiān nián yóu dài suān fēng sāo rén xiāng nóng yōu qíng yào miǎo   diào xīng sōng tiān shàng chāng   qiàn chān chān shǒu   fēn diāo zhōng xīn huān wǎng hèn   shí tóng xié yáng zhèng hǎo   qiě liú lián xiū yào cōng cōng yìng dào jǐn tǒng guī biān xiào zhǐ   yuè guà cāng lóng