寄鹤年
衡门之下可栖迟,且抱遗经住海涯。
东汉已编《高士传》,西方仍诵美人诗。
衰年避地方蓬转,故国伤心忽黍离。
天末秋风正潇瑟,一鸿声彻暮云悲。
héng
衡
mén
门
zhī
之
xià
下
kě
可
qī
栖
chí
迟
,
qiě
且
bào
抱
yí
遗
jīng
经
zhù
住
hǎi
海
yá
涯
。
dōng
东
hàn
汉
yǐ
已
biān
编
gāo
《
shì
高
chuán
士
xī
传
fāng
》
,
réng
西
sòng
方
měi
仍
rén
诵
shī
美
人
诗
。
shuāi
衰
nián
年
bì
避
dì
地
fāng
方
péng
蓬
zhuàn
转
,
gù
故
guó
国
shāng
伤
xīn
心
hū
忽
shǔ
黍
lí
离
。
tiān
天
mò
末
qiū
秋
fēng
风
zhèng
正
xiāo
潇
sè
瑟
,
yī
一
hóng
鸿
shēng
声
chè
彻
mù
暮
yún
云
bēi
悲
。