寄韩愈

唐代 张籍
野馆非我室,新居未能安。读书避尘杂,方觉此地闲。 过郭多园墟,桑果相接连。独游竟寂寞,如寄空云山。 夏景常昼毒,密林无鸣蝉。临溪一盥濯,清去肢体烦。 出林望曾城,君子在其间。戎府草章记,阻我此游盘。 忆昔西潭时,并持钓鱼竿。共忻得鲂鲤,烹鲙于我前。 几朝还复来,叹息时独言。
guǎn fēi shì   xīn wèi néng ān shū chén   fāng jué xián
guò guō duō yuán   sāng guǒ xiāng jiē lián yóu jìng   kōng yún shān
xià jǐng cháng zhòu   lín míng chán lín guàn zhuó   qīng zhī fán
chū lín wàng zēng chéng   jūn zi zài jiān róng cǎo zhāng   yóu pán
西 tán shí   bìng chí diào gān 竿 gòng xīn fáng   pēng kuài qián
cháo hái lái   tàn shí yán