饥寒吟

宋代 陆游
夜寒每达旦,怀抱安得宽;朝饥或过午,忍此良亦难。 饥寒诚吾忧,忧有甚饥寒。 弹琴不终曲,推去发永叹。 大儿破绿襦,三岁待一官;小儿学耕稼,饭牛歌夜阑;老翁垂八十,扪壁行蹒跚。 傍观勿嘲笑,穷死心所安!
hán měi dàn   huái 怀 bào ān kuān   cháo huò guò   rěn liáng nán  
hán chéng yōu   yōu yǒu shèn hán  
tán qín zhōng   tuī yǒng tàn  
ér 绿   sān suì dài guān   xiǎo ér xué gēng jià   fàn niú lán   lǎo wēng chuí shí   mén xíng pán shān  
bàng guān cháo xiào   qióng xīn suǒ ān