寄杭州通判苏子瞻海州使君孙巨源

宋代 刘攽
浙水三江外,朐山百郡东。专城须闻望,半刺亦才雄。 浪海元无际,吴潮近峡中。茵凭那独异,翰墨自兼工。 追昔贤良举,殊时步武同。百篇传冠古,半策已全功。 咫尺腾霄使,回旋著籍通。龙媒流汗血,凤羽杂凫翁。 烈士犹难进,清朝各愿忠。伏蒲宁曲学,鸣鼓尚深攻。 物理安圆凿,人伦陋发蒙。俟河愁敝箄,破胆忤丰隆。 力挤胶西相,廉欺第五公。绝弦迷促轸,折翼创虚弓。 卧阁宁多病,治中有旧风。从容付丞史,咻喔及儿童。 使者诛求急,王人礼数崇。汤年偏一溉,稷御不终穷。 高宴延仙伯,閒游历梵宫。怒涛翻练白,浴日上霞红。 沙鲒能藏蟹,江凫不慕鸿。五云瞻碣石,七泽望青枫。 瓜戍留麋巀,茅心忆桂丛。赐环聊衮衮,遗楪漫忡忡。 困学今将落,生涯只屡空。头风吹过雨,鬓雪乱飞蓬。 龟死宁遗策,鸾栖岂愿笼。劳生俱梦寐,有道或瘖聋。 绝唱常难和,幽光更待融。知音怀感慨,不独寄丝桐。
zhè shuǐ sān jiāng wài   shān bǎi jùn dōng zhuān chéng wén wàng bàn   cái xióng    
làng hǎi yuán   cháo jìn xiá zhōng yīn píng hàn   jiān gōng    
zhuī xián liáng   shū shí tóng bǎi piān chuán guān bàn   quán gōng    
zhǐ chǐ téng xiāo shǐ 使   huí xuán zhù tōng lóng méi liú hàn xuè fèng   wēng    
liè shì yóu nán jìn   qīng cháo yuàn zhōng níng xué míng   shàng shēn gōng    
ān yuán záo   rén lún lòu mēng chóu   dǎn fēng lóng    
jiāo 西 xiāng   lián gōng jué xián zhěn shé   chuàng gōng    
níng duō bìng   zhì zhōng yǒu jiù fēng cóng róng chéng shǐ xiū   ō ér tóng    
shǐ 使 zhě zhū qiú   wáng rén shù chóng tāng nián piān gài   zhōng qióng    
gāo yàn yán xiān   xián yóu fàn gōng tāo fān liàn bái   shàng xiá hóng    
shā jié néng cáng xiè   jiāng hóng 鸿 yún zhān jié shí   wàng qīng fēng    
guā shù liú jié   máo xīn guì cóng huán liáo gǔn gǔn   màn chōng chōng    
kùn xué jīn jiāng luò   shēng zhǐ kōng tóu fēng chuī guò bìn   xuě luàn fēi péng    
guī níng   luán yuàn lóng láo shēng mèng mèi yǒu   dào huò yīn lóng    
jué chàng cháng nán   yōu guāng gèng dài róng zhī yīn huái gǎn 怀 kǎi   tóng